[Dịch] Nhà Mạo Hiểm Dưới Cống Ngầm

/

Chương 158: Bảo bối chiêu tài Meli!

Chương 158: Bảo bối chiêu tài Meli!

[Dịch] Nhà Mạo Hiểm Dưới Cống Ngầm

Nhất Bối Tử Tiểu Thuyết Gia

7.938 chữ

10-07-2026

Nhìn chung, Louis khá thất vọng về thu hoạch lần này. Hắn chẳng kiếm được món nào đủ sức tạo ra bước đột phá về chất cho thực lực của mình cả.

Morgan và Gideon mang tiếng là cường giả cấp ba thượng tầng, nhưng dù là chỉ số thuộc tính hay sức chiến đấu thực tế thì đều chẳng bằng một phần mười dũng giả Molly.

Điều này càng thôi thúc Louis muốn nhanh chóng tiến hành chuyển chức lần thứ ba.

Kế hoạch đến vương quốc Forest phải được đưa vào lịch trình càng sớm càng tốt.

Sau khi chia tay tiểu đội Erishel, Đề Già và Ignis để về nhà, Louis liền lôi chuyện này ra bàn bạc với đồng đội.

Nhìn hai trăm đồng tiền vàng nặng trịch trong tay Dana, Louis đề nghị:

"Chúng ta gom số tiền vàng này lại, mua một cái túi ma pháp xịn hơn chút đi."

"Đường đến vương quốc Forest xa xôi, dọc đường chẳng biết có bao nhiêu kẻ dòm ngó. Chỉ có túi ma pháp cao cấp mới chứa nổi di thể của dũng giả Molly, đỡ cho chúng ta cái cảnh cứ phải khiêng đi suốt."

Mọi người đều gật đầu tán thành.

Một chiếc túi ma pháp mới giờ đã là nhu cầu cấp thiết.

Khoan bàn đến chuyện cất giữ di thể của Molly, chỉ riêng cái xác của tên ma tộc Gideon mà Nora vớ được cũng phải dùng túi ma pháp cao cấp mới nhét vừa.

Cả nhóm ra ngoài còn phải mang theo hành lý và lương khô, cộng thêm đủ loại vũ khí trang bị của Nora nữa, cái túi ma pháp dung tích một mét khối kia rõ ràng là không kham nổi.

Nhắc đến chuyện xác chết, Nora lại thấy tiếc hùi hụi.

Tiếc là cái xác của Morgan không được "chất lượng" cho lắm, lúc còn sống gã có quá nhiều mối quan hệ dây mơ rễ má.

Gã chết thì cứ chết đi, đằng này lại cứ phải chết ngay trước mắt cháu gái ruột cơ, báo hại Nora ngại chẳng dám mở miệng xin Đề Già cái xác.

Xác của Morgan đã bị Đề Già mang đi. Nhưng rõ ràng tên phản đồ này chắc chắn sẽ chẳng được chôn cất tử tế gì đâu. Tám chín phần mười là sẽ bị người dân bộ lạc Sương Trảo điên tiết xé xác, quật thi, nghĩ mà phí của giời!

Cả nhóm chốt xong liền phi ngay đến cửa hàng trang bị cao cấp ở nội thành, vung tay tiêu sạch bách hai trăm đồng tiền vàng.

Trong đó, một trăm năm mươi đồng tiền vàng được trích ra để tậu túi ma pháp.

Chiếc túi ma pháp mới so với cái cũ đúng là một bước lên đời. Dung tích của nó lên tới tận hai mươi mét khối, không gian bên trong cũng vững chắc hơn hẳn, có thể chứa bất kỳ vật phẩm nào có cấp độ siêu phàm dưới cấp bốn một cách an toàn.

So ra thì, chiếc túi ma pháp mà Griffin tặng họ lúc trước chỉ là hàng phổ thông, giá chưa tới hai mươi đồng tiền vàng.

Một trăm năm mươi đồng tiền vàng này tiêu quá đáng đồng tiền bát gạo.

Chỉ tiếc là túi mới vẫn không thể chứa vật sống. Nghe ông chủ tiệm bảo, loại túi ma pháp đạt đến đẳng cấp đó giá phải đắt gấp mười lần, mà còn phải lên tận vương đô hoặc trụ sở của các hiệp hội nghề nghiệp lớn mới mua được.

Năm mươi đồng tiền vàng còn lại được cả bọn dùng để nâng cấp trang bị.

Vì vũ khí - thứ ngốn nhiều tiền nhất - cơ bản là không cần mua mới, nên họ chỉ việc sắm thêm pháp bào và áo giáp là đủ.

Louis, Nora, Dana và Meli giờ ai cũng có vũ khí cực kỳ xịn cho riêng mình.

Nora có cây pháp trượng làm từ một đoạn xương cánh tay của Colin, còn Meli thì thừa kế cây trượng phù văn mà Colin từng dùng trước đây.

Còn Louis thì sao? Vũ khí của hắn thực chất chính là thanh kiếm phù văn kiếm được từ chỗ Erishel.

Lúc chọn kiếm phù văn, Dana đã cố tình lựa một thanh cỡ lớn. Mục đích là để ngoài mặt thì mang tiếng cô dùng, nhưng thực tế là tuồn cho Louis xài, y như lúc đối phó với Morgan trước đó.

Còn về vũ khí chuyên dụng của Dana ư? Hiển nhiên chính là thanh ma kiếm của Molly rồi.Tuy nhiên, món vũ khí này tạm thời chưa thể để lộ ra ngoài. Lúc bình thường không có nguy hiểm, Dana vẫn dùng kiếm phù văn, còn Louis tiếp tục vác khiên làm thuẫn vệ.

Để duy trì hình tượng thuẫn vệ, Louis giao chiếc khiên thủy ngân gần như hỏng bét cho chủ tiệm, bỏ ra mười lăm đồng tiền vàng để sửa chữa và nâng cấp.

Yêu cầu chỉ có một: đủ nặng và đủ chắc chắn là được.

Phải mất ba ngày mới sửa xong khiên thủy ngân, nên sau khi mua sắm trang bị xong xuôi, nhóm Louis liền đi về.

Dù đang rất vội đến Forest, nhưng kiểu gì họ cũng phải đợi tiểu đội Erishel rời đi rồi mới tính tiếp.

Nhỡ đâu Erishel "Tào Tặc" phát hiện ra tung tích của họ rồi cố tình đuổi theo đòi đi cùng thì sao?

"Anh ơi, em đang học phù văn vĩnh cửu với thầy, đợi em học xong là có thể nâng cấp trang bị cho mọi người rồi."

Trên đường về nhà, Meli vô cùng trịnh trọng nói.

Cậu nhóc này vốn chẳng bao giờ nỡ tiêu xài hoang phí, hôm nay trơ mắt nhìn hai trăm đồng tiền vàng cứ thế bay màu, xót ruột vô cùng.

Nghe vậy, nhóm Louis đều rất ngạc nhiên.

Nora há hốc mồm:

"Không phải em mới chuyển chức lần hai thôi sao? Đã đủ điều kiện học phù văn vĩnh cửu rồi á?"

Tuy Nora không phải là phù văn pháp sư, nhưng thầy của cô thì phải. Mưa dầm thấm lâu, cô cũng hiểu phù văn vĩnh cửu là cái gì.

Nói đơn giản thì đó là việc phụ ma ma pháp phù văn cao cấp lên trang bị, thường chỉ có phù văn đại pháp sư cấp ba mới học được.

Dù là kiếm phù văn của Dana, bộ giáp phù văn trên người Erishel hay thậm chí là túi ma pháp, giá cả của chúng đắt đỏ như vậy cốt là ở những phù văn này.

Phù văn đại pháp sư cực kỳ hiếm, cả vương quốc Loselan chưa chắc đã có nổi mười người.

Trang bị phù văn do họ làm ra món nào cũng đắt cắt cổ. Cứ tốn một ngày công của họ là phải trả thêm tận 10 đồng tiền vàng phí gia công.

Những nhân vật cấp đại sư thì giá hét ra chỉ có cao hơn.

Lương ngày 10 đồng tiền vàng đấy! Làm một tháng là đút túi tròn 300 đồng, một năm là đủ để vắt kiệt một quý tộc trẻ chưa được thừa kế tước vị như Arwen thành kẻ nghèo kiết xác!

Tất nhiên, việc khắc phù văn vĩnh cửu cực kỳ hao tổn tâm trí, phần lớn phù văn đại pháp sư một tháng chỉ nhận việc mười ngày. Nhưng dù vậy, thu nhập hàng năm của họ vẫn vượt mức 1000 đồng tiền vàng!

Còn nếu Meli mà nắm vững được phù văn vĩnh cửu, cậu nhóc này sẽ lập tức hóa thân thành cái máy in tiền siêu cấp!

Meli liền giải thích:

"Vốn dĩ là không được đâu ạ, nhưng nhờ thiên phú 'hiểu sâu phù văn' nên em mới miễn cưỡng đạt đủ tiêu chuẩn ngưng tụ phù văn vĩnh cửu."

"Độ khó để học phù văn vĩnh cửu cũng không cao lắm, em cảm giác chỉ cần nửa tháng nữa là thành thạo rồi."

Nora không khỏi sững sờ hít sâu một hơi.

Phát ngôn sặc mùi khoe mẽ ngầm!

Học phù văn vĩnh cửu mà không khó? Thế thì cái gì mới khó nữa?

Phải biết rằng rất nhiều phù văn đại pháp sư sau khi chuyển chức cũng phải mất nhiều năm nghiên cứu mới thành thạo được phù văn vĩnh cửu. Trong thời gian đó không biết phải đổ vào bao nhiêu tiền học phí, chứ đâu phải cứ chuyển chức xong là hái ra tiền ngay.

Đến lượt em thì lại thành làm ăn không cần vốn luôn à?

"Sư đệ!"

Giọng điệu của Nora lập tức trở nên ngọt xớt.

Cô sán lại gần Meli, kéo kéo chiếc pháp bào màu tím mới mua của mình - thứ ngoài chất liệu tốt ra thì chẳng có gì đặc biệt - rồi tràn trề hy vọng nói:

"Sư tỷ là một pháp sư số khổ nghèo rớt mồng tơi, em xem, chị mua pháp bào mà cũng chỉ dám mua loại ngắn thôi này. Đợi em học được phù văn vĩnh cửu rồi, nhất định phải ưu tiên cường hóa chiếc pháp bào này cho sư tỷ thật xịn đấy nhé!"Meli ngoan ngoãn gật đầu.

Louis nhìn mà ngứa cả mắt, liền túm Nora kéo sang một bên.

Cái con bé này sao mà thực dụng thế không biết?

"Meli này, đợi em học xong phù văn vĩnh cửu, xem thử bộ giáp này của anh còn chỗ nào nâng cấp được nữa không nhé."

Louis hắng giọng, chỉ vào bộ giáp bán thân bằng thép mình vừa mới mặc lên người, nói.

Meli: "..."

Đùa thì đùa vậy, chứ thấy Meli có tiềm năng biến thành cái máy in tiền, Louis đương nhiên là mừng rơn.

Nhưng kéo theo đó lại là một thắc mắc.

Nếu phù văn đại pháp sư hái ra tiền như thế, sao tiền bối Colin trông lại nghèo rớt mồng tơi thế nhỉ?

Chẳng lẽ sau khi chết, ông ấy đã tiêu sạch sành sanh tiền tiết kiệm cả đời rồi sao?

Louis liền đem thắc mắc này đi hỏi Nora.

Nghe vậy, Nora hậm hực bĩu môi:

"Thì còn lý do gì nữa, bị người ta chèn ép chứ sao. Thực ra, việc thầy em phải chuyển hóa thành vong linh từ sớm như vậy, chắc cũng là do chịu áp lực từ cấp trên."

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!